Công thông tin điện tử người khuyết tật Việt Nam

Tài trợ tiếp lửa
Trái 1
Thăm dò ý kiến

Bạn thuộc dạng tật?

Thống kê
  • Đang truy cập93
  • Hôm nay10,584
  • Tháng hiện tại123,643
  • Tổng lượt truy cập2,528,319

Tôi đáng giá bao nhiêu trong cách nhìn của người khác!

Thứ năm - 18/04/2019 21:31
Đã có bao giờ bạn tự hỏi mình đáng giá bao nhiêu trong cách nhìn nhận của người khác chưa, có một người bạn đã nói với tôi là tôi vô giá vì tôi biết tự phấn đấu và phát triển bản thân.

Cuộc sống này ngắn lắm các bạn ạ, chúng ta không thể được lựa chọn nơi mình sinh ra và lựa chọn chiều dài sứ mệnh của cuộc đời mình. Và tôi cũng vậy tôi cũng không thể lựa chọn được những điều đó. Đôi lúc tôi  có một ý tưởng khá hay ho rằng cuộc đời mỗi con người là một bộ phim, mà mỗi người vừa là người viết kịch bản, vừa là đạo diễn kiêm diễn viên và cả khán giả nữa. Và bộ phim ấy có hay hay không, có thu hút khán giả hay có một kết thúc có hậu và được  mọi người nhớ hay không, đều phụ thuộc vào các bạn.
 

ha huu thuong
Tôi là chính tôi


Cùng sống trong cuộc đời nhưng có người thì đạt được thành công rực rỡ, nhưng cũng có người thì sống những chuỗi ngày thất bại. Vậy chúng ta tự hỏi điều gì làm nên sự khác biệt ở đây. Hôm bữa tôi có về quê chơi và gặp lại lũ bạn hay trêu tôi ngày bé, chúng nó nói này nhìn mày khác quá nhỉ, tôi ngạc nhiên hỏi lại “ khác ák” tao khác ở điểm nào tôi hỏi lại chúng nó.

Tôi lại hỏi đùa lại chúng nó tạo khác vậy chúng mày đánh giá tao đáng giá bao nhiêu trong mắt chúng mày thì chúng nó nói chắc mày vẫn như ngày xưa thôi vẫn luôn thất bại, tôi nói tiếp chắc chúng mày nghĩ tao vẫn là thằng thương của ngày xưa phải không, chúng mày biết không hàng ngày tao lướt facebook và nhìn thấy bạn bè đi du lịch nước này, xinh đẹp thế nọ, sang chảnh thế kia. Họ dường như luôn hạnh phúc và thành công hơn tao về mọi mặt.

Trong khi đó tao nhìn lại mình chỉ là một đứa học hành dang dở chả ai thèm để ý. Mặt thì xấu xấu đen đen lại còn đầy mụn cám và tàn nhang. Ăn mặc thì lỗi mốt lôi thôi, làm cái gì cũng hỏng có đôi lúc tao thấy bản thân mình như là một sự thất bại của tạo hóa. Tao cũng tự hỏi không biết có phải tao xuống trái đất  này chỉ là để là một sự thất bại, là phông nền cho sự nổi bật của những người khác, thậm chí còn không biết liệu mình có thuộc về trái đất này không hay chỉ là người hành tin khác đi lạc đến nơi này nữa.

Nhưng tao bỏ qua tất cả những suy nghĩ bi quan đó tao đã cố gắng học rất nhiều, để có được những thành công nhất định, nhưng chắc chúng nó không thể biết được rằng tôi đã cố gắng như thế nào cho đến khi tôi tình cờ gặp lại Phương trên một chuyến xe.

Bạn ấy cũng bị khuyết tật giống tôi giờ Phương nhìn rất thành đạt, một người bạn tôi quen khi lên thành phố học và tìm việc làm, người mà luôn giúp đỡ tôi gặp khó khăn nhất.

Phương hỏi tôi sao trông mày buồn và tâm trạng như vậy, tôi nhẹ nhàng nói tao buồn quá mày ạ sau bao năm gặp lại mà đám bạn của tao nghĩ tao luôn thất bại như ngày xưa. Phương mỉm cười và nói vậy thì mày hãy cố gắng  học và chứng minh cho tụi nó là mày không như ngày xưa đi.

Tôi hỏi lại phương sao mày lại có thể vui vẻ và tự tin như vậy, bạn ấy nói đôi lúc tao cũng buồn và tự ti tử những sự nhòm ngó, và những câu nói của mọi người là mày khuyết tật thì làm được gì mà ăn. Nhưng tao luôn mặc kệ và bỏ ở ngoài tai, tao vờ như không nghe thấy, vờ như là người vô hình trong mắt mọi người.

ha huu thuong
lớp học của tôi hiện tại và những ngưởi bạn cùng cảnh

Đó cũng là những động lực, để giúp tao cố gắng và học hỏi để có được sư thành công như ngày hôm nay. Từ đó tôi luôn tự nghĩ sao mình không lấy bạn ấy làm động lực cho mình phát triển hơn nữa, ngồi trên xe nói chuyện một hồi cũng đã đến lúc tôi phải xe tôi chào phương và đi xuống, trước khi tôi xuống tôi cũng không quên hỏi phương tao đáng giá bao nhiêu trong mắt mày, phương mỉm cười và nói.

Với tao mày là vô giá mày hiểu không, giá trị của con người không phải là ở cách nhìn hay ở vẻ bên ngoài, mà là ở những gì mình đang có luôn có tình thần và sự cố gắng và nỗ lực ở chính bản thân mình.

Giá trị của mỗi con người là tùy theo cách nhìn nhận của mỗi người phải không các bạn, mọi người đánh tôi như thế nào tôi không quan tâm mà tôi chỉ sống cho chính tôi,và tôi là chính tôi chỉ đơn giản vậy thôi.

Tác giả bài viết: Hà Hữu Thương

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Xếp hạng: 0 - 0 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây