Công thông tin điện tử người khuyết tật Việt Nam

Tài trợ tiếp lửa
Trái 1
Thăm dò ý kiến

Bạn đã có việc làm?

Thống kê
  • Đang truy cập21
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm20
  • Hôm nay5,276
  • Tháng hiện tại110,681
  • Tổng lượt truy cập2,360,751

Tôi đáng giá bao nhiêu? Ý nghĩa cuộc sống của tôi là gì?

Thứ năm - 18/04/2019 21:24
Tôi đáng giá bao nhiêu? Ý nghĩa của sống là gì? Đây là bài viết tôi đang từ hỏi về chính mình và quá trình tôi đi tìm ra bản thân. Tôi đã tìm ra được điều đó, thoát ra được cái suy nghĩ lạc hậu và cổ hũ.
ngoctien 1
Đà Lạt cùng ban
 

Tôi đáng giá bao nhiêu? Ý nghĩa cuộc sống của tôi ở đâu?

ngua
phượt
Lúc trước, tôi sống khá đơn giản và vô tư. Vì mặc định rằng người khuyết tật như tôi làm được gì, sống chẳng tới đâu. Bên cạnh là sự bao bọc, che chở của gia đình. Lo làm gì? Tôi buông xuôi tất cả, không quan tâm đến bất kỳ đến gì cả. Không bao giờ quan tâm tôi đến cuộc sống này với ý nghĩa gì thì làm sao nghĩ đến bản thân mình đáng giá bao nhiêu?
Có một ngày, tôi gặp một cô bạn có hoàn cảnh vô cùng khó khăn, cô ấy phải đấu tranh như thế nào để giành lại sự sống, vượt qua tất cả để thành công. Tôi mới bắt đầu nghĩ về mình, tôi đến thế giới này để làm gì? Mình đáng giá bao nhiêu nhỉ? Ngay tại thời điểm này chắc mình không đáng một xu nào. Trước đến giờ mình sống chỉ để sống. Thế là tôi bắt đi tìm con người đang ẩn dấu trong tôi. Thời điểm đó tôi vừa nghỉ học nên ở nhà chăm cháu và bắt đầu thử dạy cho các cháu học.  
Dường như tôi bắt đầu tìm ra được hướng đi của mình và tôi bắt hứng thú, tìm hiểu và mạnh dạn nhận các em về gia sư tại nhà. Những bé tôi nhận là những bé mà theo như các cô giáo nói là không thể dạy,  không thể tiếp thu. Ban đầu thật sự là khó khăn vì các bé rất hiếu động, tôi thì di chuyển rất khó, làm sao cũng không thể dạy được, tôi bắt đầu nản, nhưng không lẽ lại bỏ cuộc, tôi sẽ lại trở thành con người cũ “thụ động”như trước đây,  các bé sẽ như thế nào? Không thể để như thế được.
Tôi lại bắt đầu thử cách khác là không dạy theo kiểu của các cô giáo, tôi nói chuyện với các em như những người bạn, học cùng các em, có những bài toán toán giả vờ không giải được và phải nhờ các bé giải giúp, từ đó chúng tôi trở thành những người bạn.
Kết quả học của các em có tiến bộ hẳn ra, ba mẹ các em cảm ơn tôi. Nhưng tôi thấy nhờ các em mà tôi thấy mình như trẻ lại vui vẻ hoạt bát hơn, mạnh dạn hơn rất nhiều. Càng thấy mình tự tin hơn, tôi bắt đầu giao tiếp nhiều hơn với thế giới bên ngoài.
Sau các giờ dạy học tôi thường rất rảnh, chả biết làm gì, tôi lang thang trên các trang mạng và nhất là kênh thời trang, nó lôi cuốn và hấp dẫn tôi. Thế là tôi tò mò tìm hiểu và bắt đầu may những thứ căn bản. Ban đầu chẳng giống ai nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thích thú lắm, dần dần tôi bắt đầu may ra được những sản phẩm đầu tiên cho các cháu. Được mọi người khen, tôi vui vô cùng và giờ tôi có thể nhận may cho tất cả những cô gái thích làm đẹp.
Thời điểm này tôi bắt đầu cảm thấy mình thật sự là có ích, thấy được ý nghĩa cuộc sống của mình rõ ràng hơn rất nhiều. Tài năng không ai giống ai, mình không hiểu mình thì ai có thể hiểu được mình. Tôi lạc quan vui vẻ hẳn ra, tôi rất hay cười và tự tin  mặc dù trong tay không có gì.
Một người bạn khỏe mạnh đã nói với tôi rằng “Mình thấy bạn lúc nào cũng vui vẻ, hoạt bát, đầy sức sống.Tại sao bạn lại giữ được tinh thần ấy và làm sao bạn có thể vượt qua được sự tự ti”.
Tôi trả lời rằng vì tôi vui khi thấy người xung quanh vui. Mọi thứ trên đời này nếu mình nhìn theo chiều hướng tốt thì tất cả mọi thứ sẽ tốt, thoải mái đừng mãi nghi ngờ người khác và đặc biệt là không nên nghi ngờ về chính bản thân mình. Tất cả mọi thứ ta có thể làm được nếu không ngừng cố gắng.
Nếu giờ đây ai đó hỏi tôi rằng tôi đáng giá bao nhiêu, tôi sẽ trả lời ngay rằng không có gì có thể mua được tôi. Tôi vô giá.

Tác giả bài viết: Ngoc MAm

Nguồn tin:

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Xếp hạng: 0 - 0 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây