Công thông tin điện tử người khuyết tật Việt Nam

Tài trợ tiếp lửa
Trái 1
Thăm dò ý kiến

Bạn đã có việc làm?

Thống kê
  • Đang truy cập42
  • Hôm nay5,697
  • Tháng hiện tại119,542
  • Tổng lượt truy cập1,937,224

Phan Thị Trang và giá trị bản thân theo cách nhìn của chính mình!

Thứ năm - 18/04/2019 21:38
Đừng để người khác áp đặt bạn gì cả, trước hết bạn hãy tìm cách chứng minh rằng bạn là ai? Nhưng để người khác công nhận và tôn trọng mình là cả một quá trình gian nan đấy bạn ạ.

Các bạn có tin vào phép màu không? nếu có ai hỏi tôi rằng phép màu có trên đời không thì tôi sẽ chắc chắn rằng :“ dạ có”, dù có thể trước đó tôi sẽ bảo “không tin”… Bởi đã có một ngày, ngày mà tôi chán nản nhất, yếu lòng và muốn từ bỏ hết tất cả thì tôi đã thấy chị, chị xuất hiện rồi giúp đỡ tôi như một phép lạ trong đời. Chị cho tôi hi vọng. Để tôi thấy rằng trong cuộc sống này còn có nhiều điều kì diệu có thể xảy ra. Hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng của chính bạn, đừng bao giờ từ bỏ những mơ ước. Bạn phải hiểu rằng bạn đang sống cho chính mình. Hãy tự khẳng định tôi là chính tôi và rằng tôi vô giá!

trang1
Phan Thị Trang- cô gái có nụ cười tỏa nắng

Năm 2018, với một căn bệnh da liễu, gương mặt tôi xấu dần. Tôi sợ phải đối mặt với những ánh mắt chỉ trỏ, chê bai của bạn bè. Tôi chán nản và không muốn tiếp xúc với bất kì ai. Cho đến một ngày tôi gặp chị.Vào buổi chiều nắng nhẹ, trong buổi giao lưu văn nghệ từ thiện ở trường. Chị đã tiếp thêm hi vọng trong tôi. Chị là Trang. Một cô gái với nụ cười tỏa nắng và giọng nói ấm áp đã làm tôi thay đổi cái nhìn về cuộc sống và chính bản thân mình.

Nhìn chị vui vẻ và thân thiện với các bạn. Tuy rằng, cô gái ấy không được may mắn như bao người, Thấy chị đi lại khó khó khăn, tôi đến bên dìu chị.  Tôi mạnh dạn đến chào và rồi kể cho chị nghe về những khăn mà đã và đang trải qua: “cuộc đời thật bất công, sao em lại bị thế này kia chứ, em buồn lắm chị ạ” chị chỉ cười nhẹ ấm áp và kể tôi nghe câu chuyện về cuộc đời mình:

Lúc còn bé, chị là một đứa trẻ được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất miền trung đầy nắng gió. Tuổi thơ của nó cũng bình thường như bao đứa trẻ khác, gia đình thì cũng chả có gì khá giả nhưng chị hạnh phúc bởi được lớn lên trong tình yêu thương bảo bọc của gia đình.Cứ ngỡ tưởng cuộc sống sẽ trôi qua êm đềm như thế cho đến năm lên 8, chị mồ côi cha, phải sống nương nhờ bên nội.

Chị cố gắng học hành, nhưng rồi một ngày tay chân phải yếu dần chị đi khám mới biết mình bị u não. Cuộc sống như đang trêu ngươi, mổ não xong chân tay chị liệt hoàn toàn. Hơn một năm nằm trên giường bệnh bất lực, nhưng với ước mơ học tập của mình chị đã tập tành viết tay trái, tập đi ,tập đứng, rồi đến cả ngồi chị cũng phải tập. Cuối cùng giấc mơ của chị cũng thực hiện. Chị được đến trường, được học hành. Tám năm đó chị đã nỗ lực và cố gắng thật nhiều.

Ngày đó, chị cứ mơ tưởng về một tương lai tốt đẹp khác mà không nhìn lại là cuộc sống rất khó khăn mà đối với chị lại càng khó hơn. Bởi trong mắt mọi người chị vẫn chỉ là một cô bé tàn tật không thể tự chăm lo cho bản thân. Đó là một ngày trong những năm cấp III, việc học của chị bắt buộc phải dừng lại. Dù rằng chị rất rất muốn được đến trường và đó là cả ước mơ của cô gái nhỏ.

Nghỉ học! Chị như cô lập ở một thế giới khác, không ra ngoài, cũng chẳng tiếp xúc nhiều với ai, ít nói, sống trầm lặng hơn. Cô gái ấy tự bao bọc riêng cho mình một vỏ ốc cứng chắc. Và rồi một ngày chị đọc được ở trong cuốn sách nào đó rằng “khác biệt để thành công”.

Đúng thật là như vậy,  mình khác biệt với người ta không có nghĩa là mình không thể thành công và  cái suy nghĩ không một ai có thể sống để lo cho mình mãi. Không ai có thể sống “thay” cuộc đời mình. “Mình phải sống tự lập ” và rồi những ý nghĩ đó cứ thôi thúc chị.  Lúc đó chị suy nghĩ táo bạo, mạo hiểm nói đúng hơn là “liều siêu đẳng”. Chị quyết định vào nam xin việc làm, bỏ lại sau lưng những lời cấm cản của  gia đình. Ngày đặt chân lên đất Sài Gòn, chị vẫn là một cô bé non nớt mới 20 tuổi đầu, ngây thơ, chưa có kinh nghiệm sống phải chăng là bởi sự bao bọc quá lớn của gia đình và nhiều định kiến của xã hội“ mày chỉ là một đứa khuyết tật thôi, tay chân thế thì ra đời biết làm gì mà ăn”.

Một mình chị tập tễnh lê bước xin việc làm. Một rồi hai nơi nhìn chị ngán ngẩm: “ tôi không nhận bạn được, chúng tôi cần những người bình thường, vì công việc này phải đi lại đó” hoặc là “ con có làm được không? Cô sợ con không thích hợp với công việc này, cô xin lỗi” .Chị thất vọng! Nhưng lại càng quyết tâm hơn bởi chị nghĩ đến lí do vì sao mình bắt đầu. Chị sợ khi lạc lõng giữa phố thị thênh thang, nhưng rồi chị tự nhủ bản thân người ta làm được mình cũng phải làm được. Với niềm tin, cuộc sống không cho không và cũng không cướp mất của ai thứ gì chỉ cần bạn có tin vào chính mình, chị đã không dừng lại.

Ngày hôm đó, với chỉ 50 ngàn trong túi, nó đi xe bus hết sạch tiền, bạn có tin không? Và rồi khi đi viêc lần thứ 3, chị đã được nhận. Chị siêng  năng, chịu khó làm tốt công việc của mình và có một mức thu nhập nhất định để có thể nuôi sống bản thân. Để rồi ngày về quê, chị chắc chắn và tự tin nói với gia đình và mọi người xung quanh rằng “Con đã làm được”.

.d
Ngày 30/2/1018 chị cùng học sinh trường THCS Mai Thủy

Niềm hạnh phúc đó bạn hiểu không? Một cô gái đã từng chịu nhiều biến cố trong đời, sau nhiều lần vụt tắt cô ấy đã tìm thấy lối đi và tương lai riêng cho mình . Chị tâm sự: “Ngày trước, có cho thì chị cũng chưa bao giờ nghĩ mình được “quyền”  mơ về một tương lai phía trước. Giờ đây, thì chị có thể làm hết tất cả: Chị được học, được làm và chị có thể đi những nơi mình muốn tới. Ngày trước, nhiều người từng bảo là chị vô dụng. Rồi mấy tháng trước chị về quê họ lại trầm trồ rằng chị “giỏi quá”. Em hãy hiểu lí do vì sao mình bắt đầu. Có phải là vì muốn được người khác công nhận, và chứng tỏ giá trị, sức sống mãnh liệt của mình sao? Thay vì  có một gương mặt đẹp thì em hiểu rằng mình có tay có tay chân lành lặn mà bao người mong ước, mình có một gia đình tuyệt vời mà nhiều người thầm mơ... Thay vì chán nản bởi không có một gương mặt đẹp thì em hãy nghĩ sao mình hạnh phúc thế. Hãy hành động cô bé ạ!”.
Bởi “cuộc sống luôn là một hành trình chứ không phải một đích đến”. Kể từ ngày đó, tôi cố gắng học, tôi học giỏi và được đi thi nhiều cuộc thi học sinh giỏi. Một năm qua đi, lời nói đó vẫn còn in sâu trong tâm trí tôi. Tôi cô bé- trung học đã từng trách than số phận. Muốn buông xuôi cả học việc học hành chỉ vì một chút đau đớn và tự ti về ngoại hình. Hôm nay, tôi tự tin với chính bản thân mình. Bởi tôi học giỏi và được nhiều bạn bè yêu mến. Tôi vẫn thầm cảm ơn chị- người đem đến hi vọng trong tôi.
 

khung trang
Cảm ơn chị- người đem đến hi vọng trong tôi.

Chị là vô giá! Vô giá không phải vì chị xinh đẹp, có tay chân lành lặn mà chị chính là chị- một cô gái năng động, dám nghĩ, dám làm, dám đưa ra những quyết định cho cuộc đời mình. Chị có thể và tôi cũng thế. Bây giờ, tôi có thể tự tin để khẳng định giá trị của chính mình rằng một cá thể vô giá.

Và bạn cũng vậy, hãy đứng lên thay đổi cách nhìn của thế giới về chính bạn vì tôi sẽ tin vào những gì bạn làm được, chứ đừng bắt tôi phải công nhận những điều bạn nói. Đời đẹp lắm bạn à! Cuộc sống sẽ không bao giờ diệt đường sống và ước mơ của bạn trừ khi bạn ngừng cố gắng.

 


 

Tác giả bài viết: phan thị trang

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây