Công thông tin điện tử người khuyết tật Việt Nam

Tài trợ tiếp lửa
Trái 1
Thăm dò ý kiến

Bạn đã có việc làm?

Thống kê
  • Đang truy cập47
  • Hôm nay5,025
  • Tháng hiện tại133,256
  • Tổng lượt truy cập2,170,638

Kí ức những mùa trăng - Tết Trung Thu Tết của yêu thương

Thứ sáu - 06/09/2019 05:12
Một tháng 8 nữa lại đến, trong nhiều niềm mơ và ước muốn của con trẻ. Ngày nhỏ, tôi vẫn thường mơ về chú Cuội, chị Hằng, đêm phá cỗ, chơi trăng và những chiếc lồng đèn trong đêm tối… Còn các bạn thì sao, đã ước điều gì cho riêng mình chưa?
Bạn ơi, tháng tám đã về,
Trẻ con đang đợi đi chơi đêm rằm.
Trăng vàng ghé bộ xuống thăm,
Mấy thu lặng lẽ, âm thầm trăng đi,
Bạn hiền, bạn ước điều chi?
Riêng tôi, tôi chẳng ước gì cho tôi.
Ước gì những trẻ mồ côi,
Mưu sinh cơ nhỡ được ngồi ngắm trăng,
Được tình cảm của người thân,
Được đi đến lớp, được phần cơm no…

 
Tôi bây giờ, chỉ ước cho những trẻ em trên thế giới này đều được đón một đêm Trung Thu hết sức ý nghĩa. Những con người kém may mắn, đói cơm, thiếu mặc được sưởi ấm bởi tình thương. 
 
Tôi không đẹp - nhưng tôi biết yêu thương
Tôi không đẹp - nhưng tôi biết yêu thương

Trung Thu năm nay lại đến, bao nhiêu đứa trẻ rạo rực đón mùa trăng. Được ăn bánh trung thu cùng bố mẹ, miệng cười tí tóe, tay xách lồng đèn đi chơi cùng lũ bạn. Nhưng đâu đó ở những góc trời chật hẹp, sự hồn nhiên, vui vẻ kia đã không còn hiện trên gương mặt của bao đứa trẻ thơ. 

Tôi vẫn còn nhớ rõ như in, cách đây hai năm về trước. Ngày đó lên cấp III, tôi bắt buộc phải nghỉ học. Bởi một lí do đơn giản lắm. Mọi người cho rằng “tôi là người khuyết tật, học chi cho nhiều”. Hơn nữa, trường lại xa nhà không ai đưa đón.

Lúc đó, tôi buồn lắm, tủi thân có, buồn chán có. Dường như tôi không nhìn thấy tương lai phía trước nữa, nó u ám, mịt mờ lắm. Thậm chí, tôi đã nghĩ mình chết đi cho bớt nợ đời. Vì nghĩ chính tôi là gánh nặng không bao giờ thay đổi được.
 
Rồi một hôm, có chị trong đoàn từ thiện rủ tôi đi làm từ thiện cùng với những anh chị khác cho đỡ buồn. Và tôi đồng ý. Lúc đầu, tôi chỉ nghĩ đơn giản là thoát ra khỏi không gian buồn bã, để bản thân thoải mái hơn thôi. Thế nhưng, không ngờ đó là một quyết định đúng đắn làm thay đổi cuộc sống của tôi. Kể từ khi tham gia với đoàn, mọi tự ti, mặc cảm dần bị đẩy lùi. Thay vào đó, là sự lạc quan, yêu đời, giúp tôi mạnh mẽ hơn để vượt qua số phận.

Trong đoàn tôi gồm 10 người. Bình thường cũng có, khuyết tật cũng có. Mấy ngày cận kề Trung Thu, chúng tôi lên kế hoạch làm đèn lồng, mua bánh kẹo, kêu gọi ủng hộ từ các tổ chức, tập thể, và các mạnh thường quân,...Rồi theo dự kiến, chúng tôi đến với mảnh đất Quảng Bình thân thương. Trước ngày Trung Thu, chúng tôi đưa quà đến trao tặng các em nhỏ xóm nghèo xã Quảng Châu.

Trước cái nắng oi bức và gió lào khô rát, vậy mà  tôi cảm thấy rất hạnh phúc và ấm cúng vô cùng. Vậy đó, các em nhỏ đã lấy đi của tôi những nỗi mặc cảm. Đem lại cho tôi sự gần gũi mà ấm lòng đến lạ. Lên xe, cũng là khi bóng chiều đã ngả. Khung cảnh nơi đây thật bình yên. Tôi nhìn ra cửa, thả một nụ cười nhẹ trong gió.
 
Ngày 13/8 âm lịch đoàn tôi đặt chân đến xã Quảng Châu - Quảng Trạch
Ngày 13/8 âm lịch đoàn tôi đặt chân đến xã Quảng Châu - Quảng Trạch

Xuống xe, thấy các em đã đứng sẵn đó chờ. Bởi nghe nói mình được tặng quà Trung Thu. Vốn là đứa con gái yêu trẻ thơ, tôi lại bắt chuyện, vui đùa cùng các em. Tôi cười và ngồi nghe chuyện từ những “thiên thần nhỏ” ấy. Cả chuyện chú Cuội, chị Hằng ở nơi xa kia. 

Mới có bảy, tám tuổi đứa thì đi chăn bò, cắt cỏ cũng chạy vào chơi. Thấy mặt các em lấm lem bùn đất, không ngồi, chỉ đứng đó. Tôi thấy ngờ ngợ bỗng hỏi: “Răng các em không ngồi xuống chơi?”. Một bé bỗng đáp lại: “Người em bẩn lắm, mà em chộ vui quá nên vào thôi. Tối em về mặc đồ đẹp rồi vô chơi Trung Thu nha chị”!

Tim tôi nghẹn lại, đến bên ôm em “Tối vô đây chơi, chị phát quà cho nhé”. Tôi bỗng thương các em vô cùng! Nhỏ tuổi là thế, nhưng các em đã biết giúp ba, phụ mẹ nhiều công việc nhà. Bạn biết không? Ở cái xóm nghèo này lại là nơi sản sinh tình thương đấy. Con người ở đây sao mà thân thiện và niềm nở đến thế. 

Vậy đó, các em đã lấy đi của tôi bao nhiêu sự tự ti, mặc cảm về bản thân. Để lại trong tôi chút hồn nhiên, vô tư của trẻ thơ. Cho tôi thấy rằng đừng suy nghĩ về bản thân quá nhiều. Hãy nghĩ mình còn may mắn hơn biết bao nhiêu con người ngoài kia, còn chịu khổ nhiều nhưng người ta vẫn sống vui kia mà.
 
Tình yêu thương của các em chính là món quà lớn nhất mà tôi nhận được
Tình yêu thương của các em chính là món quà lớn nhất mà tôi nhận được

Ngày 14/8 âm lịch, tôi đến phát quà cho các em nhỏ mồ côi, khuyết tật ở xã Quảng Thanh - huyện Quảng Trạch. Xe vừa dừng trước cửa đã thấy các em ở xa xa kia. Đưa mắt ra nhìn với nụ cười thật rạng ngời như đang mong chờ một điều gì đó. 

Các em nhỏ nơi đây chào đón chúng tôi theo một cách khác biệt hơn. Bởi hơn ai hết chúng tôi hiểu các em là những người thiếu thốn tình thương của mẹ cha và mất đi một phần nào đó trên cơ thể mình. Nhưng không có nghĩa là mất luôn cả nụ cười và nghị lực sống phi thường ấy. Các em đến đây để hiểu thêm con chữ. Học thêm cho mình một cái nghề để tự lo cho bản thân mình về sau.

Dù những đứa trẻ ấy là những người kém may mắn nhưng các em vẫn là những bông hoa nở rộ giữa đời thường. Tôi lại gần các em, chúng kể cho tôi nghe về những mùa Trung Thu đã qua. Các em không đi được, chỉ biết ngắm nhìn bầu trời xa. Cầu nguyện với chú Cuội, chị Hằng là vui lắm rồi.

Và chúng tranh nhau kể tôi nghe về những điều ước của mình “Em ước sau này trở thành cô giáo”; “Em ước mình có đủ đầy tay chân”; “Em ước có ba mẹ giống như bao bạn khác”,....Tim tôi như thắt lại. Thế đó, các em không có mẹ cũng chẳng có cha, tay chân các em không lành lặn giống như bao nhiêu con người khác.

Đêm Trung Thu các em chỉ ước một điều ước giản đơn. Có ai đó tặng quà hay được gần bên mẹ cha mà thôi. Tuy đây, chỉ là những điều nhỏ nhoi đối với người bình thường. Nhưng đối với các em nhỏ nơi đây là cả một niềm mơ.
 
Cuộc nói chuyện của các em và tôi trước đêm rằm Trung Thu
 Cuộc nói chuyện của các em và tôi trước đêm rằm Trung Thu

Các em vui vẻ, đón nhận những phần quà mà lòng tôi cứ nghèn nghẹn. Nhìn tụi nhỏ, tôi bỗng nhớ đến mình của 9 năm về trước. Tôi cũng đã mơ mình có một Trung thu như thế đó. Ngày đó, cứ mỗi Rằm tháng tám, tay cầm cái đèn lồng bằng vỏ lon. Tắt hết điện trong nhà rồi vờ như mình đang chơi Trung Thu. 

Mọi người thì đi ra ngoài có bạn bè, được phát quà, ăn bánh,...Tôi không khóc, nhưng trong mắt không thể dấu đi nỗi buồn. Bây giờ lớn rồi, không còn cái thời trẻ con như tự thủa năm nào. Nhưng giờ đây tôi chỉ mong sao cho các em bé kia có niềm vui. Cái không khí ấm áp mà bao năm về trước mình đã hằng mơ tới.

Một em nhỏ bất ngờ hỏi tôi: “Ngày trước chắc chị Trang học giỏi lắm nhỉ”? Tôi chỉ cười trừ mà cảm thấy hổ thẹn với chính các em. Ngày trước, tôi đã cố gắng tập viết bằng tay trái, tập đi, tập tành đủ thứ để được đến trường. Chuyển vào tận trong nam để được đi học. Tôi học giỏi nhưng sao lại có thể bỏ cuộc giữa chừng như thế?

Tôi tự hỏi bản thân ở cái tuổi 19, tôi đã làm được gì cho đời? Sao ngày trước mình có thể từ bỏ một cách dễ dàng như vậy? Các em nhỏ ở đây còn có thể cố gắng được, mà sao tôi lại yếu đuối đến thế kia chứ, còn trách móc, giận hờn, tủi thân,... Ngày trước, tôi tự cho mình là khổ nhất trên đời. Nhưng không, còn nhiều người khó khăn hơn tôi gấp nghìn lần.

Trung Thu tôi về nhà cùng nội. Tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc. Mười chín tuổi, cái tuổi không còn là bé để được đòi quà. Tôi cảm nhận được một không khí ấm áp bao trùm quanh đây. Bấy giờ, tôi cảm thấy mình còn may mắn hơn bao nhiêu người khác. Tôi không cha, nhưng tôi có nội luôn chở che, lo lắng. Tay chân tôi yếu ớt, nhưng tôi vẫn còn hơn bao nhiêu người phải di chuyển bằng xe lăn.
 
Họ vẫn sống, vẫn làm việc thì sao tôi phải cho mình là người thiệt thòi nhất trên đời. Là cô gái đã từng bỏ cuộc. Muốn buông xuôi tất cả, từng phó mặc cho số phận. Ấy vậy mà giờ đây, khi hai mươi, tôi lại cố gắng để được đi học, có một công việc và một cái chắc chắn gọi là “tương lai”.

Món quà tôi tặng các em tuy giá trị nhỏ thôi. Nhưng các em đã cho tôi hiểu được một điều mang ý nghĩa lớn lao lắm. Rằng không bao giờ từ bỏ và đừng đầu hàng trước số phận; Phải mạnh mẽ và vững bước trước sóng gió cuộc đời.
 
Phan Thị Trang
Phan Thị Trang - Cô gái yêu trẻ thơ
 
Giờ đây, tôi biết rằng Trung Thu ai cũng muốn dành điều ước tốt đẹp cho riêng mình. Tuổi thơ tôi sinh ra cũng kém phần may mắn. Nhưng tôi tự cảm thấy đủ rồi trong đầy rẫy những kiếp người bất hạnh. 

Bởi tôi biết rằng, ở ngoài kia đang còn rất nhiều đứa trẻ còn chưa một lần biết đến Trung Thu. Và tôi vẫn hằng mong sao các em có một Trung Thu ấm áp đầy yêu thương. Rồi đây, khi lớn lên các em sẽ thành người có ích cho xã hội.


Tác giả: Phan Thị Trang
Bài dự thi Điều Ước Trăng Rằm

Nguồn tin:

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây