Công thông tin điện tử người khuyết tật Việt Nam

Tài trợ tiếp lửa
Trái 1
Thăm dò ý kiến

Bạn thuộc dạng tật?

Thống kê
  • Đang truy cập19
  • Hôm nay4,414
  • Tháng hiện tại136,381
  • Tổng lượt truy cập2,541,057

ĐIỀU ƯỚC TRĂNG RẰM – NƠI LAN TỎA NHỮNG ƯỚC MƠ

Thứ hai - 09/09/2019 03:57
Ai cũng phải trải qua thời thơ ấu với nhiều kỷ niệm vui buồn khó phai. Tuổi thơ của tôi gắn liền với trường học, với con suối gần nhà, với cánh đồng lúa rộng bát ngát và với những đêm trung thu không thể nào quên được. Cảm xúc những đêm trung thu thật khó tả, nó nhộn nhịp, ấm áp và đầy tình yêu thương ở nông thôn.
Cuộc sống quê hương tôi thật yên bình và dễ chịu. Người dân nơi đây hiền lành, chịu khó, cùng nhau góp sức xây dựng thôn quê phát triển. Mỗi khi tôi về thăm quê, một cảm giác bình yên đến lạ, muốn nán lại thêm vài ngày để hưởng thụ cuộc sống thanh bình và ấm áp. Khi tôi về thăm quê, gặp lại những đứa bạn thân chí cốt, cùng nhau trò chuyện, kể lại năm xưa thời còn trẻ thơ, thời mà ai cũng muốn quay về để tận hưởng những giây phút vui chơi, hồn nhiên khó mà quên được.
 
phantrang
Quê tôi với cánh đồng lúa xanh bát ngát – Hình ảnh chân thực.

Thời còn trẻ thơ, tôi luôn mong ước đến ngày trung thu để cùng nhau đi phá cỗ với đám bạn. Vào ngày trung thu, khoảng 4 giờ chiều tối, xã cử từng thôn đi phát bánh cho các bạn thiếu nhi, trong đó có tôi. Mặc dù món quà chỉ là vài cái bánh, vài viên kẹo nhưng ai cũng háo hức cả, ai cũng muốn được phần quà đầy ý nghĩa mà khi lớn lên sẽ có kỷ niệm để mà nhớ về. 

Vào buổi tối đêm trung thu, tôi và đám bạn đứa nào cũng cằm 1 lồng đèn đi dạo quanh những con đường ngõ vắng ở thôn quê.  Tới cây cầu Suối Tía, mấy đứa bạn dừng lại để nghỉ ngơi, còn tôi vẫn còn đứng đó, ngửa mặt lên ngắm mặt trăng tròn và tự nhủ, “Mặt trăng kia có gì ở trên đó nhỉ”,  và tôi muốn được bay lên đó để khám phá mặt trăng, với suy nghĩ chỉ đơn giản xem cây đa trong mặt trăng to đến cỡ nào.  

Đêm trung thu, nhiều lúc ngắm mặt trăng, bầu trời, cả những vì sao, nó lấp lánh, thật tuyệt. Nhưng đáng tiếc mình không thể đụng tay đến nó được. Bởi vậy tôi ước mơ khi lớn lên sẽ bay lên trời, lên tới các vì sao và cả mặt trăng để khám phá hết mọi ngõ ngách của vũ trụ này. Đây có thể được gọi là sự viễn vông, nhưng cuộc đời mà, ai cũng có quyền ước mơ cả. Từ ước mơ đó mới tạo ra được một đường để chúng ta đi, để đến với niềm sở thích của mỗi con người và tận hưởng nó nếu đã đạt được ước mơ.

Khi tôi bước chân vào giảng đường Đại Học, tức là đã sống cuộc sống xa nhà, xa gia đình, đã tự lập được cuộc sống mới. Vào đêm trung thu, trong khi các bạn ở chung đều đi chơi, còn mình tôi đứng trên trên lầu 4, ngắm trăng tròn tròn với những ước mơ hoài bão mới, hoài  bão của tuổi trẻ, với ước mơ đầy khát vọng. Từ ước mơ đó, tôi đặt ra các mục tiêu trong từng chặng thời gian, trong từng chặng thời gian, tôi lại đặt các mục tiêu nhỏ. Thế là tôi đã xác định hướng đi của cuộc đời từ ước mơ thời đại học, thời mà cho phép chúng ta có sự sai lầm để có thể sửa đổi.

Và đến bây giờ, đã ra trường trên 5 năm, đã làm việc Sài Gòn nhiều năm, tôi vẫn đang ở trong từng chặng đường thời gian để đạt được ước mơ. Mỗi chặng đường, tôi lại đặt mục tiêu nhỏ, mỗi mục tiêu nhỏ, tôi cố gắng hoàn thành nó. Cứ thế mà làm tới, 3 năm đầu làm việc, tôi đã tích lũy khá nhiều kiến thức để đến một giai đoạn phù hợp sẽ đột phá để đi đến với ước mơ.

Vào đêm trung thu Sài Gòn, không một người thân thiết ở quê, chỉ mình tôi ngắm mặt trăng tròn ở ban công. Nghĩ lại thấy cuộc thời thật là kỳ diệu, con người thật nhỏ bé nhưng đã làm nên những kỳ tích vĩ đại. Tất cả đều dựa vào tư duy của con người mà chúng ta có được, nếu chúng ta không có kiến thức, tư duy thì chúng ta chẳng khác gì với động vật cả. Vì thế, để làm nên những điều lớn lao, phải làm những điều nhỏ bé trước, làm từ từ, học hỏi, tích lũy kiến thức và chờ đợi cơ hội sẽ đột phá để đi đến với những mong ước từ thời trẻ thơ, từ thời sinh viên còn ngồi trên giảng đường đại học.
 
phanhoang
Đêm trung thu ngắm trăng ở Sài Gòn

Đến bây giờ, tôi thuộc lứa 9x thế hệ đầu tiên, nhưng vẫn không thể nào quên được những đêm trung thu ở quê hương. Nó rất vui vẻ, không khí ấm cúng, với người thân bên cạnh, một cảm giác rất yên bình không lúc nào có được. Tôi còn nhớ, vào ngày trung thu, tôi kêu ba tôi làm lồng đèn để tham dự cuộc thi lồng đèn nào đẹp hơn. Lồng đèn ba tôi làm bằng những nét đan tre, mặc dù công cụ thô sơ nhưng đan lát lại rất khéo. Sau đó lồng đèn của tôi được chấm đạt giải, lúc đó tôi mừng khôn xiết và nhận món quà đầy ý nghĩa. Tôi về khoe với ba, với mẹ và gia đình, sau đó đi rước đèn ông sao với đám bạn tới khuya mới về nhà.

Ngày trung thu mang ý nghĩa rất lớn cho tinh thần, giá trị nhân văn của con người. Tuy nó đã tồn tại từ rất lâu, tuy nhiên đến bây giờ vẫn không mai một, vẫn còn lồng đèn sáng trưng vào đêm trung thu. Trẻ em vào đêm trung thu rất háo hức, giống như tôi hồi xưa, trông chờ vào đêm trung thu để được cầm lồng đèn đi chơi, để được ngắm lên mặt trăng, để được thoải mái suy nghĩ về những ước mơ của mình, ước mơ của một đứa trẻ nhưng nó nói lên được nhiều điều, đó là “ Không gì là không thể”. 

Cuộc đời này ai cũng có có quyền ước mơ cả, nên hãy cứ ước mơ. Ước mơ để thỏa mãn giá trị vươn lên của con người, nó làm cho ta có động lực để phấn đấu, để đi đến giới  hạn cực đại của mỗi con người. 

Nhân dịp cuộc thi “ Ước mơ trăng rằm”, tôi xin viết vài dòng tâm sự về những ước mơ, những kỷ niệm khó quên vào đêm trung thu. Xin trân trọng cám ơn ban tổ chức đã tổ chức cuộc thi này.


Tác giả: Trương Huy Chương
Bài dự thi Điều Ước Trăng Rằm

Nguồn tin:

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây