Công thông tin điện tử người khuyết tật Việt Nam

Tài trợ tiếp lửa
Trái 1
Thăm dò ý kiến

Bạn đã có việc làm?

Thống kê
  • Đang truy cập23
  • Hôm nay4,995
  • Tháng hiện tại133,226
  • Tổng lượt truy cập2,170,608

Điều Ước Trăng Rằm

Thứ năm - 05/09/2019 13:05
Cứ đến hẹn lại lên cứ đến dịp 15 tháng 8 âm lịch hằng năm là tổ chức đêm trăng rằm “Trung Thu” cho thiếu nhi trên cả nước được diễn ra. Có thể nói đây là dịp để các trẻ em thiếu nhi được “Rước đèn ông sao” trên các con đường, ngõ phố. Có thể nói ở Việt nam quy định một ngày như vậy để tạo sân chơi, đoàn kết và tạo niềm vui chung là một điều rất bổ ích.
Mặc dù bản thân tôi đã thuộc thế hệ 9x  – cái tuổi đã trưởng thành nhưng lần gần sát ngày “Trăng rằm” bản thân cũng có phần phấn khích và thấy rất hào hứng vô cùng. Khi nhắc đến đây chắc các bạn sẽ hỏi mình lớn rồi sao lại vẫn phấn khỏi khi đêm răm tháng 8 sắp đến. Bởi lẽ bản thân tôi cũng giống như bao đứa trẻ cũng có tuổi thơ, cũng có kỷ niệm và cũng có những điều ước “Trăng rằm” sắp đến. Chính những điều đó của tuổi thơ tuổi trẻ đã làm cho chúng ta ai cũng có 1 thời như vậy.
 
xom but thanh2

“Điều ước trăng rằm” sẽ là một điều mong mỏi của trẻ thơ. Những người đã trưởng thành để lo công tác chuẩn bị để cho con em mình có một mùa Trung thu “ấm tình”. Nhưng đối với trẻ thơ – các em nhỏ thì mong được bố mẹ hay người thân mua cho món đồ gì đó thật đẹp thật ý nghĩa để đi chơi Trung Thu cùng các bạn. Cùng rước đèn ông sao cùng với ngọn nến sáng trưng len lỏi khắp đường phố mỗi khi đến hẹn lại lên.

Điêu ước  khi tôi còn trẻ tôi còn nhớ lần đầu tiên tôi được đi tham gia rước đền ông sao là năm tôi 7 tuổi. Trong gia đình có 3 anh chị em, ba mẹ tôi làm nông nghiệp, ngày xưa gặp nhiều khó khăn lắm. Nhưng rằm năm ấy tôi được ba mua cho cái mặt nạ “hình tôn ngộ không “ vào chiều ngày 14. Phần vì lạ lần đầu nhìn thấy phần vì tò mò  nên tôi rất hào hứng. Chiều ngày 15 hôm đó gia đình tôi ăn cơm rất sớm để đi cho anh chị em đi đón trung thu rước đèn ông sao. Tôi là em út nên ba mẹ mua cho còn anh chị tôi thì tự làm đèn ông sao 5 năm sao và ở giữa nên đỏ được mẹ mua giấy màu cho. Như vậy anh tôi có cái đen ông sao to lắp và chị tôi cũng có đèn nhưng nhỏ còn tôi chỉ có cái mặt nạ.
 
Đúng 19h  xóm có ông trưởng thôn thông báo tập trung để đi rước đèn. Với quy định chung là tập trung ở nhà văn hóa, ai có đèn ông sao thì được phát nến và bật lửa để thắp. Với điểm xuất phát là nhà văn hóa và đi xung quanh xóm cùng hát to bài hát “Như có bác hồ trong ngày vui đại thắng” rồi  kết thúc tại nhà văn hóa. Sau cùng là phát kẹo cho các cháu đã tham gia đêm lễ trăm rằm. Ngày đó chúng tôi phải đi rước đèn trên những con đường đất gồ gề.

Tôi còn nhớ khi đó tôi đeo mặt nạ đi trong đêm tối chỉ có những ngọn nến lung linh và tiếng hát vang. Ngoài ra xung quanh chẳng biết ai đi bên cạnh mình nữa. Với 1 đoàn người xếp thành 2 hàng đi xung quanh khắp xóm. Với các cô phụ nữ và bí thư chi đoàn thôn thỉnh thoảng phải thắp nền khỏi bị tắt và người cổ vũ hát vang bài hát. Mọi người cùng hát vang tạo nên tiếng hát to khắp cả xóm làng thôn quê. Đi một vòng quanh xóm thì cũng về đến đích và được phát kẹo.

Lần đầu được tham gia Trung thu của các xóm thì tôi cảm thấy vui vô cùng. Năm ấy tôi đã ước sang năm mình sẽ làm chiếc đèn ông sao thật to giống như anh để được “Thắp nến”.
 
cam nghi ve dem trung thu


Nhưng năm lên 8 tuổi đúng vào dịp trung thu thì tôi lại không thực hiện được ước mơ ấy. Vì trúng vào dịp bão rất to, nên chỉ được các cô phụ nữ phát kẹo thôi. Khi đó tôi cũng buồn vì điều ước cũng mình không thể thực hiện. Nhưng tôi đã ước rằng trung thu sang năm nếu không mưa gió hãy bão lũ như năm này tôi sẽ được cầm 1 cái đèn ông sao thật đẹp để đi rước.

Cứ mỗi năm phong trào trung thu cũng như các vật dụng thay đôi đi rất nhiều. Theo một xu hướng phát triển của xã hội, trong phong trao các cách thức chuẩn bị trong những dịp trung thu cũng vậy. Điển hình một chiếc đèn trung thu từ làm bằng giấy và thanh nứa có sẵn thì được chuyển thanh nứa và nilon màu, sau chuyển thành nhựa và gỗ thì nay đã chuyển nhựa hoàn toàn và thay nến bằng đèn led.

Cứ một mùa trung thu trôi đi thì lại có những kỷ niệm hết sức vui vẻ trong con người tôi lại ùa về. Xã hội ngày càng phát triển thì hình thức cũng như cách tổ chức đêm trung thu ngày một khác đi. Năm tôi 15 tuổi tôi được đón trung thu vui lắm. Ngày ấy, những chiếc lồng đèn lung linh trong màn đêm và có những chiếc đền lòng bây như muốn bứt ra khỏi dây để bay lên trời cùng trăng. Quê em khi ấy tràn ngập trong ánh sáng nến lung linh cùng với tiếng trẻ thơ reo hò vang dội. Chơi rước đèn xong, mọi người tổ chức liên hoan. Mọi người bày cỗ rồi thắp đèn sáng trưng nhìn nhau cười vui vẻ. Những chiếc kẹo như nhảy múa trong mâm, chắc nó cũng muốn chơi trung thu. Mọi người đang trò chuyện rôm ram thì bỗng đâu tiếng trống dồn dập:
      - Cắc ! Tùng! Tùng! Cắc! Cắc! Tùng!
 
trung thu o sapa2 1

      Khi ấy, tiếng trống vang lên gióng từ nhà này sang nhá khác đánh thức những đứa trẻ đang bị kẹo cám dỗ chạy ra. Một lát sau mọi người đã nối thành một cái đuôi dài, náo nhiệt. Ngay giữa sân, đội múa lân đang biểu diễn. Cái đầu lân màu vàng đỏ luôn lức lắc theo nhịp trống, đôi chân nhanh nhẹn nhảy múa một cách tài tình. Cái thân hình con con lân tự đầu sư tử uốn lượn rất khéo léo, khéo đến nỗi không ai ngờ rằng dưới cái thân hình oai hùng kia lại là một đứa trẻ. Nhưng nhân vật khiến mọi người tham gia đêm hội thích lắm. Tấm thân phục phịch di chuyển  một cách khó nhọc trong chiếc áo dài thùng thình cùng cái bụng to kềnh tựa chú cuội. Chú giả chú cuộn luôn quạt quạt vào đám người xung quanh. Người cần đầu cứ hay lăng xăng khắp sân nhà văn hóa thôn. Thỉnh thoảng lại lăn đùng ra làm mọi người cười rũ rượi. 

Đó là những ký ức đẹp về đêm hội trung thu trong tâm trí tôi. Ước gì tôi có thể quay lại thời đó để hòa mình vào tiếng cười trẻ thơ.

Tác giả: Nguyễn Đình Phú
Bài dự thi Điều Ước Trăng Rằm

Nguồn tin:

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Xếp hạng: 0 - 0 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây