Công thông tin điện tử người khuyết tật Việt Nam

Tài trợ tiếp lửa
Trái 1
Thăm dò ý kiến

Bạn đã có việc làm?

Thống kê
  • Đang truy cập44
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm43
  • Hôm nay9,768
  • Tháng hiện tại153,851
  • Tổng lượt truy cập2,558,527

Điều ước của cô bé 10 tuổi

Thứ ba - 27/08/2019 23:26
Tôi sẽ kể câu chuyện của bé Ngân một cô bé nằm chung phòng với tôi cho mọi người nghe nhé, đó là mùa trung thu đáng nhớ nhất lúc còn tuổi thơ của tôi. Nhớ hồi đó…. Năm 2008
​​​​​​​
Hơn 10 năm trước vào tầm tháng 5 âm lịch, tôi được đưa vào bệnh viện Nhi Hà Nội để điều trị phục hồi chức năng cho những khiếm khuyết của mình. À tôi quên kể với các bạn là tôi là người khuyết tật nhỉ. Năm 10 tuổi trong 1 lần bị điện giật nên tay chân trái của tôi đã dần yếu đi và cứ thế tôi phải đi vật lý trị liệu vào mỗi kỳ nghỉ hè. Đến đầu tháng 8 âm lịch ( sắp đến trung thu rồi đó) phòng bệnh của tôi đón thêm 1 thành viên mới là một cô bé tầm 6 – 7 tuổi, tóc ngắn ngang vai còn khuôn mặt thì tôi không nhớ rõ nữa được mẹ bế vô nằm ngay cạnh giường tôi. Lúc đó tôi vui lắm chỉ đơn giản là vui vì có người chơi cùng ( Giờ nghĩ lại không biết saolúc đó sao mình lại có suy nghĩ như vậy nữa). Sau một hồi trò chuyện tôi mới biết em tên Ngân  ở Hà Nội do bị sốt mà 2 chân mềm nhũn không đi lại được. Do ở viện lâu rồi mà quen biết khá nhiều người và cũng do tôi lớn tuổi nhất phòng nữa ( lúc đó tôi tầm 11 tuổi đó) nên tôi được xem là chị đại của phòng luôn. Tôi hứa với mẹ em là sẽ chơi và chăm sóc em và tất nhiên là không để mấy thằng phá hoại phòng bên bắt nạt em nó.
 
trung thu ấm áp

Ngày ngày nằm im để bác sĩ châm cứu mới đầu còn sợ châm cứu đau nhưng châm cứu đến mấy tháng thì tôi cũng bị nhờn luôn rồi chỉ có Ngân là mỗi lần châm cứu vẫn sợ và khóc như thường (lúc đó tôi thấy mình dũng cảm thật) Đến chiều thì cùng nhau đến phòng tập phục hồi chức năng. Mới được một tuần mà chúng tôi đã thân thiết như chị em ruột luôn rồi , em kể cho tôi nghe nhiều lắm mà giờ tôi chỉ nhớ được là em không có bố, cả gia đình chỉ có mẹ và em thôi. Gần đến ngày trung thu bọn tôi được các mẹ dắt đi chợ chơi. Ra đến chợ thì trời ơi đèn ông sao, mặt nạ tôn ngộ không, bánh mứt các kiểu làm tôi thích thú quá và đòi mẹ mua cho nhưng mẹ tôi giải thích là chúng tôi đi chữa bệnh nên phải tiết kiệm. Tôi cũng hiểu nên không đòi mua nữa. Còn Ngân, em say mê với chiếc đèn ông sao được treo ngoài cửa với đủ loại màu sắc, Em đòi mẹ mua cho bằng được nhưng mà cô ( mẹ bé mà tôi không nhớ tên nữa) nhất định không mua nên em vừa khóc vừa ngoái lại nhìn dù đã được bế đi xa rồi. Về đến phòng em đã khóc sưng cả mắt rồi, tôi có hỏi mẹ tại sao thì mẹ nói do cô không có tiền, Ừ nhỉ cô vô viện chăm em thì không có ai đi làm kiếm tiền nữa. Ngày mai là tết trung thu rồi nên  tối đó tôi được gọi điện về cho bố và các em bằng chiếc điện thoại Nokia thần thánh ( vì nó là món đồ kỳ diệu nhất mà tôi từng thấy vừa nghe nhạc gọi điện còn chơi game được nữa ). Hôm nay là trung thu tôi đã mặc bộ đồ mới nhất mà tôi có rồi còn Ngân thì vẫn mặc như thường vì em không có nhiều quần áo, mặt em buồn lắm chắc vì chiếc đèn ông sao treo ngoài chợ hôm trước. Hôm đó chúng tôi không phải chịu nỗi đau thân thể ( châm cứu ) chắc do tết thiếu nhi hihi tôi nghĩ vậy đó. Tôi và Ngân tự làm đèn ông sao bằng cành cây khô, dây cước và giấy báo, loay hoay một hồi cũng ra được một chiếc đèn kỳ lạ (nó chắc chắn không phải là chiếc đèn ông sao mà tôi thấy ngoài chợ) mà chúng tôi cố gắng tạo ra, nhưng nó là cả sự cố gắng, quyết tâm của chúng tôi rồi. Làm xong chúng tôi hí hửng lấy máy lửa ra để thắp thử và mặc dù đã rất cẩn thận nhưng tác phẩm của chúng tôi đã tan trong biển lửa và còn bị mẹ mắng nữa. Thật đau lòng vậy mà mấy thằng con trai phòng bên còn cười haha nữa chứ. Trưa đó chúng tôi được ăn chè hạt sen mà các mẹ đã chuẩn bị. Sau khi ngủ trưa hai chị em lại được đến phòng tập phục hồi chức năng để tập luyện dù đã năn nỉ ỉ ôi rồi nhưng không được chấp nhận. Lúc chiều về đến phòng rồi mới biết tin là ở cổng bệnh viện có đoàn từ thiện đang phát quà trung thu cho các bệnh nhân nhí như chúng tôi. Mắt Ngân sáng rực luôn em gọi tôi đẩy xe lăn của em đi nhận quà, tất nhiên rồi tôi đẩy xe em lao vút luôn, Ra đến đó thì một chữ thôi “đông”. Với suy nghĩ nếu không nhanh sẽ hết phần Ngân giục tôi cứ đẩy xe vô để lấy. Sau một hồi chen lấn chúng tôi đã có được 3 cái bánh trung thu và 2 cái đèn ông sao về chỉnh sửa lại chút thì vẫn ổn lắm. Tối đó bệnh viện tổ chức chung thu hát hò rước đèn rồi phát kẹo nữa. “Đêm nay vui ghê chị nhỉ” Ngân nói với tôi vậy.
 
trung thu cùng các bé trong viện

Đến đầu tháng 9 (dương lịch) Tôi phải ra viện để về tiếp tục việc học. Chia tay nhau tôi  và Ngân đã khóc rất nhiều. Thời đó không có 1 tấm hình chung làm kỷ niệm chỉ có chiếc vòng tay tự chế mà mỗi người giữ một cái. Tôi về còn em ở lại. Sau khi chiếc điện thoại thần thánh bị mất tôi và em mất liên lạc. Đến mùa trung thu năm 2019 em còn nhớ hay đã quên? Mùa trung thu năm nào…. Chúc em trung thu năm nay luôn vui vẻ, hạnh phúc và đoàn viên nhé.


Bài dự thi Điều Ước Trăng Rằm

 Họ và Tên : Vũ Thị Miền
- Ngày tháng năm sinh : 02/11/1995
- Địa chỉ : 459 Hòa Hảo Phường 5 Quận 10


 

Nguồn tin:

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Xếp hạng: 0 - 0 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây