Công thông tin điện tử người khuyết tật Việt Nam

Tài trợ tiếp lửa
Trái 1
Thăm dò ý kiến

Bạn đã có việc làm?

Thống kê
  • Đang truy cập22
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm21
  • Hôm nay5,161
  • Tháng hiện tại133,392
  • Tổng lượt truy cập2,170,774

Câu chuyện cảm động về điều ước của cô bé 13 tuổi

Thứ năm - 12/09/2019 02:03
Tôi một cô gái hai một tuổi, cách đây bốn năm tôi cũng là một người đi đứng bình thường nhưng hiện tại tôi ngồi xe lăn là do căn bệnh liên quan đến tủy sống. Tôi bị liệt hai chân và chắc chắn là chiếc xe lăn này sẽ vĩnh viễn theo gót tôi suốt đời rồi. Nhưng tôi không buồn.

Nói sao nhỉ? À tôi đang sống và học tại một mái ấm với cái tên gọi rất ý nghĩa “Maison chance” tên tiếng Việt là “Nhà May Mắn”. Ở đây nuôi dưỡng và dạy nghề cho những người kém may mắn như tôi, người khuyết tật và cả trẻ mồ côi nữa. Tính đến hiện tại thì tôi ở đây cũng được ba tháng rồi, kể ra khi mình sống có mục đích thì thời gian cũng trôi thật là nhanh. Giờ kể về bạn cùng phòng của tôi nhé! Một cô bé đến từ vùng núi phía Tây Bắc, 13 tuổi vô cùng đáng yêu giống như cái tên của em vậy. “Sua”. Lần đầu tiên gặp và nói chuyện thực sự tôi chẳng thể tin nổi là cô bé mười ba tuổi đâu. Không phải vì ngoại hình nha mà là vì phong cách nói chuyện ấy: lịch sự, lễ phép, hiền lành đặc biệt là hiểu biết, cực kì lanh lẹ và biết ý tứ. Cô bé bị vẹo cột sống bẩm sinh và em khác hẳn với những đứa trẻ khác là khi lên ba mới bập bẹ biết đi.
 
Hình ảnh cô bé Sua 13 tuổi
Hình ảnh cô bé Sua 13 tuổi

Đêm đó là vào ngày cuối tuần hai đứa nằm trong phòng tâm sự và kể nhau nghe đủ thứ chuyện cả vui lẫn buồn, tôi thì có rất nhiều chuyện vui để kể nhưng còn Sua dường như tất cả những kí ức của em lấp đầy những chuyện buồn, em kể rằng: “Lúc mẹ sinh em ra khi biết em bị khuyết tật tất cả mọi người ai cũng ghét em kể cả họ hàng thậm chí còn có suy nghĩ muốn tìm cách để khiến em biến mất khỏi thế giới này mãi mãi nhưng thật may mắn cho em vì em có một người bố và một người mẹ tuyệt vời luôn che chở và sát cánh bên em chịu đựng những lời bình luận ác ý và những cái nhìn khinh bỉ”. Niềm vui chưa kịp nở rộ thì nỗi buồn lại ập đến, em lên bốn tuổi thì căn bệnh ung thư quái ác đã mãi mãi cướp đi bố của em để lại mẹ cùng em và hai em nữa trong đó có một cậu em trai thứ hai sấu số bị khuyết tật giống Sua. Cô bé kể rằng: "hôm bố mất em còn nhỏ nhưng em nhận thức được, khoảng thời gian bố sắp mất mọi người không cho tụi em đến gần bố vì sợ lây bệnh, chỉ duy nhất ngày mà bố bỏ tụi em đi thì cô dắt em lại gần bố, em ngồi xuống sát cạnh nhìn bố tiều tụy và hốc hác lắm, mặt bố tím ngắt hai mắt sâu hoẵm vào trong hơi thở nặng nề, bố đưa tay ra nắm thật chặt tay em, hai bố con nhìn nhau được một lúc mắt bố em đỏ hoe rồi nước mắt tràn ra sao đó bố bắt đầu thở gấp và nấc lên mọi người lôi em ra chỗ khác. Chú em khóc ôm em và nói “ bố con đi rồi Sua ơi, từ giờ phút này trở đi con sẽ không còn nhìn thấy bố nữa”, và em khóc, em hiểu tất cả những gì chú nói “bố em chết rồi”. Bố em mất cuộc sống gia đình em vốn đã vất vả lận đận nay lại càng vất vả hơn. Tụi em sống với mẹ và ông bà nội cả chú thím nữa nhưng chỉ được hơn một năm, sau khi bố mất thì mẹ bỏ lại tụi em cho ông bà và đi lấy một người đàn ông khác ở bản bên.
eewẻ

Sua và ông Robert người đang giúp đỡ Sua ở Pháp


Lúc người ta đến rước dâu tụi em cũng được chứng kiến, mặc kệ khi đó em có khóc bao nhiêu, nhiều thế nào thì mẹ vẫn đi, ngày vui của mẹ nhưng lại là ngày buồn nhất của cuộc đời em. Thời gian đầu vài tháng mẹ sẽ về thăm tụi em một lần, nhưng rồi thời gian trôi qua, số lần mẹ về thăm ba đứa thưa dần, cho đến giờ nhiều nhất một năm tụi em mới được gặp mẹ một lần. Tụi em sống với ông bà nội. Ông nội em nay đã ngoài 50 rồi nhưng vì miếng cơm manh áo cho tụi em mà ngày ngày ông vẫn lặn lội qua biên giới làm những công việc nặng nề như bốc vác, cứ việc gì chỉ cần không phải là phạm pháp mà có tiền thì cho dù nặng nhọc mấy ông cũng nai lưng ra mà làm, có những lần ông đi đến 20 ngày mới về. Bất kể là trời nắng gắt hay mưa lớn bão bùng ông cũng chẳng dám nghỉ ngày nào vì nghỉ thì lấy tiền đâu ra mà trang trải, chi tiêu. Hai em của em còn quá nhỏ nên ông bà phải thay phiên nhau ở nhà chăm sóc, hôm nào ông đi làm thì bà ở nhà, còn hôm nào bà đi thì ngược lại ông ở nhà”. Hai chị em cứ thế nằm tâm sự mãi đến một giờ sáng. Tôi kể cho Sua nghe về tết Trung Thu hằng năm của tôi và em nói: “ Chị thật hạnh phúc vì có một tuổi thơ vô cùng đẹp còn em đã từ lúc sinh ra đến giờ đã chẳng biết trung thu là gì rồi, vì nơi em sống nghèo lắm, gia đình lại khó khăn trước giờ chỉ đứng từ xa và nhìn đèn lồng của mấy đứa trẻ con nhà giàu trong bản thôi cũng chả dám lại gần vì nó chê mình khuyết tật với cả đụng vào không cẩn thận làm hư ông bà lấy tiền đâu mà đền. Thế nên đã từ lâu em trở nên chán ghét trung thu vì vào ngày này mấy đứa trẻ trong bản ai cũng có ba mẹ yêu chiều làm đồ ăn ngon rồi sướng hơn nữa là được mua đèn lồng nhưng ba chị em em thì không.

Tụi em không có ba mẹ lấy đâu ra mà được nuông chiều và sẽ chẳng có gì thay đổi vào ngày đó tụi em vẫn cơm trắng chan nước canh”. Rồi tôi hỏi Sua: “Em có điều ước gì đêm trung thu không?" và Sua trả lời tôi: “ Trước đây em ước ông bà có tiền để mua lồng đèn cho hai em trai của em còn hiện tại em ước sau này có sức khỏe lớn lên em về bản dạy học cho các bạn nhỏ ở quê em vì nơi em sống nghèo quá thành ra trình độ văn hóa cũng kém, các bạn đi học chỉ đến lớp 5 , muốn học cao hơn cũng phải đi bộ rất xa mà địa hình đường lối đi lại thì trắc trở, nơi em cũng có rất nhiều bạn nhỏ bị tật nguyền giống em nữa muốn đi học là rất cực khổ. Em chỉ mong sau này có thể giúp được những người khó khăn giống em hiện tại và tự lo tốt cho bản thân để ông bà được bớt đi phần nào âu lo. Em thương ông, thương bà và cả hai em trai của em ở nhà lắm”.
 
da sua 2 1
tôi và sua

Còn tôi, tôi mong ước điều ước của Sua sẽ thành hiện thực, ở với nhau chưa được bao lâu nhưng với tôi em như một cô em gái vậy. Câu chuyện của Sua đã rút cạn nước mắt của tôi, nếu em không kể chắc tôi cũng sẽ mãi không biết rằng em trải qua một quá khứ tồi tệ đến vậy. Vì cô bé luôn luôn vui vẻ, yêu đời và hòa đồng với mọi người nên có ai biết được rằng đằng sau một cô bé 13 tuổi nói năng khéo léo, vui tươi là những câu chuyện buồn khôn xiết đến như vậy. Sắp tới chia tay mong rằng dù có thế nào đi nữa thì nụ cười vẫn sẽ mãi mãi nở trên môi của em, mong rằng điều tốt đẹp nhất sẽ đến với em, sau này ở xa kia phải đơn phương độc mã nơi đất khách quê người sẽ khó khăn lắm nhưng em sẽ làm được cố lên nhé Sua của chị!

Họ và tên: Phạm Thị Hoàng Hảo
Địa chỉ: 2/35 đường 19A khu phố 4, phường Bình Hưng Hòa A, Bình Tân.

 

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây