Công thông tin điện tử người khuyết tật Việt Nam

Tài trợ tiếp lửa
Trái 1
Thăm dò ý kiến

Bạn thuộc dạng tật?

Thống kê
  • Đang truy cập62
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm61
  • Hôm nay5,276
  • Tháng hiện tại110,655
  • Tổng lượt truy cập2,360,725

Bò Cạp Vàng - những kỉ niệm khó quên

Thứ năm - 04/07/2019 23:53
Cả một hành trình, tôi đã trở thành “nhà giàu có”. Bạn có biết vì sao không? Chẳng phải vàng bạc, cũng không phải bằng tiền. Sau chuyến đi chơi, cái tôi nhận được đó là “tình người”. 
 
trang
Bò Cạp Vàng - những kỉ niệm khó quên. 


Trước đó, cả công ty xốn xang lên kế hoạch nọ, kế hoạch kia để đi chơi. Còn tôi, chỉ ngồi lặng một góc. Bởi biết mình không có đủ điều kiện rồi, tôi nào dám đi đâu. Mấy ngày sau, Sếp bảo “có người lo cho em rồi”. Tôi lặng người!

Là chú nữa sao? Thật sự tôi không biết chú là ai? Ở đâu? Và làm gì nữa? Tôi chỉ tình cờ quen biết trên mạng, muốn được học. Và chú đã cho tôi được...học . Nghĩ cũng lạ thật, nhưng chú là người đã lo cho tôi từ đầu khóa học đến nay. Như một phép màu vậy - chú tiếp thêm hi vọng trong tôi.

Nhưng đi chơi một ngày, tốn những năm trăm nghìn, tôi lưỡng lự đắn đo. Nói thật, từ nhỏ đến lớn tôi chưa đi đâu ngoài nhà, học rồi làm. Quanh quẩn với mấy cuốn sách, cái máy tính. Tôi chỉ biết coi nó là bạn.

Vì thế, tôi nhắn tin thưa với chú “ Lần này chú không phải đóng tiền cho con. Con không đi đâu”. Chú bảo “ Con cứ đi chơi đi, tâm trạng quan trọng hơn, yên tâm nhé. Chú lo cả rồi”. Thở phào nhẹ nhõm, tôi không biết phải diễn tả cảm xúc lúc này là gì nhỉ?

Mừng muốn khóc vì lần đầu được đi chơi xa. Cái kiểu có bạn, có bè chứ không phải đi một mình nữa. Tôi tưởng tượng ra bao nhiêu là cảnh đẹp. Trong lòng tôi vui lắm. Nếu không có chú, hôm nay chắc tôi cũng không được đi chơi như thế này đâu. Cảm ơn chú “Người vĩ đại” à!

 
65764957 1471613976314556 5226161071001174016 n 1
Hành trình trên đất Đồng Nai


...Vậy là ngày 30/6 mọi người dậy thật sớm để chuẩn bị xuất phát. Khởi hành lúc 8h, mọi người ai ai cũng vui vẻ. Chiếc xe náo nhiệt hẳn lên. Mọi người hát hò, nói chuyện, chụp hình… Còn riêng tôi, chọn riêng cho mình một góc cửa nhỏ. Để được tự do ngắm nhìn thế giới bao la, tuyệt đẹp ngoài kia.

Ôi chao! Thiên nhiên mới đẹp làm sao! Kia là Đồng Nai, có phà Cát Lái, những cánh đồng, có cây cỏ xanh tươi… Lần đầu tôi được đặt chân đến vùng đất này, nó hiền hòa đến lạ.

Xuống xe, chúng tôi được dẫn vào một khu du lịch sinh thái. Cái tên nghe là lạ ghê nhỉ “Bò Cạp Vàng”.

Chụp hình xong, đoàn tôi được anh Phong dẫn vào một khu đất rộng. Có cỏ cây, hoa lá và bên kia là một dòng sông xanh biếc. Nghĩ tưởng người ta sẽ cho ăn, cho chơi như những cuộc vui bình thường.

Thế rồi, anh Phong mới cho chúng tôi chơi trò chơi. Nhưng không, tôi gọi đây là thử thách thì đúng hơn. Bởi nó khó những gì mà tôi đã từng tưởng tượng. Nhìn những chướng ngại vật, những thử thách kia làm sao mình qua nổi - tôi nghĩ thầm trong bụng .

 
trang123
Sức mạnh của sự đoàn kết chính là đây chứ đâu! 

Nói thật, tôi không sợ đau. Nhưng chỉ sợ giữa nhiều người, mà tôi lại lạc lõng một mình. Một chị trong nhóm bảo “em qua được, chị sẽ đi cùng em mà!”. Và thế đó, nhờ có tinh thần đồng đội mà chúng tôi đã chơi hết sức mình.

Lâu lắm rồi tôi mới tìm lại cảm giác này. Một cảm giác bình yên, hiền hòa đến lạ. Như anh chị em giúp đỡ lẫn nhau vậy. Tôi đi không nổi. Chị động viên tôi “Gần được rồi đó, cố lên chút nữa nào”. Và thế là, chị kéo tôi đứng dậy và đi tiếp. Dù có trầy xước, chảy máu nhưng hạnh phúc lắm các bạn à.
 

Dẫu có chà dưới đất dưới đất, bò lê bò lết, “thương tích” đầy mình nhưng lúc đó, dường như tôi và những anh chị khác không biết đau là gì. Chúng tôi chỉ biết vui và chỉ còn tiếng cười. Lấy được đồ ăn rồi về nấu ăn, vừa gặp trời đổ mưa.

Mưa thì cũng có là gì đâu nhỉ? Chỉ là chuyện nhỏ xíu thôi mà. Thế là mọi người nháo nhào ngồi nấu ăn, vui phải biết. Chụm lửa, thổi cơm, người vặt lông gà,... Giữa tiết trời đổ mưa mà lòng người như ấm lại.

Nhìn mọi người tay chân lấm lem bùn đất. Cơm và gà chín thì lúc này đã tầm khoảng 2 giờ. Chia nhau ăn mà mọi người còn đùa với nhau rằng “Chúng ta là người rừng nhỉ”. Năm ống cơm, hai con gà mà gần hai mươi người chen chúc nhau mỗi người một miếng. Vui chi lạ!

 
gfgffgfgf
Chạy nhảy - dầm mưa - đói nhưng ai nấy đều vui nè. 

Chúng tôi được dắt ra ngoài con sông nhỏ để bơi lội. Lúc nhỏ thì tôi cũng thích bơi lắm. Nhưng từ lúc tôi không đi lại được nữa, thì có lẽ là tôi đã bị “cấm túc” một góc nhà. Đến nay cũng đã 12 năm rồi.

Các anh chị bảo tôi “Em đừng sợ gì hết, có mọi người ở đây rồi, có phao mà”. Như con chim vừa mới sổ lồng. Thích thú, thế là tôi cũng leo xuống. Không đáng sợ như tôi vẫn thường nghĩ.

Chừng nửa tiếng sau, khoảng 3 giờ cả đoàn chúng tôi tắm xong. Vào ăn uống, hát hò, kể về những chuyện sáng nay. Ra về, chúng tôi lưu luyến ngắm nhìn lại cảnh vật xung quanh. Sao vẫn thấy đẹp quá!

 
"𝑪𝒉𝒊ề𝒖 𝒓𝒂 𝒗ề, 𝒅ừ𝒏𝒈 𝒍ạ𝒊 ở 𝒈ố𝒄 𝒄â𝒚
𝑻ô𝒊 𝒕𝒓ầ𝒎 𝒕𝒓ồ ô𝒊 𝒏ơ𝒊 𝒏à𝒚 đẹ𝒑 đấ𝒚
Đấ𝒕 Đồ𝒏𝒈 𝑵𝒂𝒊, 𝒏𝒈ấ𝒕 𝒏𝒈â𝒚 𝒍𝒂𝒚 𝒍ò𝒏𝒈 𝒏𝒈ườ𝒊
𝑪ó 𝒄ỏ 𝒙𝒂𝒏𝒉, 𝒎â𝒚 𝒕𝒓ắ𝒏𝒈, 𝒉𝒐𝒂 𝒏à𝒚 𝒕ươ𝒊
“𝑩ò 𝑪ạ𝒑 𝑽à𝒏𝒈”, 𝒏ơ𝒊 𝒅ò𝒏𝒈 𝒔ô𝒏𝒈 𝒙𝒂𝒏𝒉 𝒃𝒊ế𝒄
𝑪𝒉𝒐 𝒍ò𝒏𝒈 𝒂𝒊, 𝒄𝒉ơ𝒊 𝒗ơ𝒊 𝒏ỗ𝒊 𝒏𝒉ớ 𝒏à𝒚..."
 
Nếu có ai đó hỏi tôi rằng, bạn học được gì sau chuyến đi chơi? Tôi sẽ trả lời với bạn rằng, ấy là “tình người”. Bởi mọi người sống chung, cởi bỏ cái mác bên ngoài, thân thiết với nhau như thể anh em vậy. Đặc biệt, cảm ơn chú vì đã cho con cơ hội để được tham gia chuyến hành trình này.
  
65776103 619704631855595 9171223428710006784 n
Cơn lốc xoáy - Có chết cũng phải lết

Tôi vượt được bao nhiêu thử thách mà trước kia tôi nghĩ rằng mình không thể. Cứ làm đi, vì đó là thử thách. Nếu bạn vượt qua thử thách kia, có nghĩa là bạn đã chiến thắng chính bản thân mình. Và trong cuộc sống cũng vậy bạn yêu nhé, hãy sống và nở rộ như những đóa hoa...

Tác giả bài viết: Phan Thị Trang

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây