Công thông tin điện tử người khuyết tật Việt Nam

Tài trợ tiếp lửa
Trái 1
Thăm dò ý kiến

Bạn đã có việc làm?

Thống kê
  • Đang truy cập19
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm16
  • Hôm nay3,274
  • Tháng hiện tại149,254
  • Tổng lượt truy cập1,966,936

Bạn đáng giá bao nhiêu trong xã hội hiện nay

Thứ năm - 18/04/2019 21:21
Bạn đang giá bao nhiêu đã có bao giờ bạn tự hỏi chưa, còn tôi hôm nay tôi có thể trả lời với bạn tôi vô giá. Vô giá không phải vì tôi nhiều tiền hay tôi sử dụng những món đồ mắc tiền , mà tôi vô giá ở đây bởi vì tôi là chính tôi biết cố gắng và phấn đấu và vượt lên chính mình.

Thời gian đưa chúng ta lớn lên dần, và chúng ta phải học những bài học về tính toán. Và thôi không được phép đánh đổi mọi thứ, chúng ta phải học cách những mệnh giá tiền khác nhau, và phải biết quý trọng, những món đồ có giá trị và đã bao giờ bạn suy nghĩ xem “bạn đáng giá bao nhiêu” trong cuộc sống này chưa.

Còn tôi hôm nay, tôi sẽ tự hào trả lời bạn và trả lời với chính bản thân rằng “tôi vô giá” . “Vô Giá” không phải vì tôi ăn mặc sang trọng hay sử dụng những món đồ mắc tiền, “vô giá” bởi vì tôi yêu quý bản thân mình, và luôn  tự mình tìm cách để thay đổi cách nhìn của người khác về mình, tôi của nhiều năm về trước đã từng rất yếu đuối về những biến cố đã xảy ra với mình.

 

57164170 2309720862422479 5827287541312651264 n
Tôi của hiện tại


Từ lúc bé, ngay từ lúc mới ra đời tôi đã là một đứa trẻ kém may mắn đã không có được sự quan tâm lo lắng của cha. Như những đám bạn cùng trang lứa, từ khi sinh ra tôi đã không biết cha của mình là ai, rồi đến năm tôi được hai tuổi thì mẹ tôi cũng bỏ tôi mà đi, bỏ tôi lại cho một người dì nuôi .

Cuộc sống của tôi cứ thế qua đi cho đến khi tôi đi học, thì bạn bè trêu chọc tôi, xa lánh tôi, vì rằng tôi là thằng không đem lại sự may mắn. Lúc đó tôi rất buồn và suy nghĩ sao cuộc đời lại bất công với mình đến vậy, có đôi lúc tôi tự trách sao tôi không được sinh ra trong một gia đình có đầy đủ cả ba và mẹ, và giá như tôi biết ba của mình là ai, và giá như mẹ tôi không bỏ tôi mà đi thì mọi chuyện đã khác.

Nhưng cũng nhờ những lúc trêu trọc của đám bạn và mọi người đã giúp tôi có động lực cố gắng học hành nhiều hơn.Sự bất hạnh của tôi chưa kết thúc ở đó, năm tôi được 17 tuổi cái tuổi mà đẹp nhất của tôi thì thêm một biết cố nữa đến với tôi, đó là tôi bị tai nạn trong lúc đi học.

Dì tôi đã mang tôi đi khắp các bệnh viện từ nhỏ đến lớn ở ngoài bắc để nhằm cứu lấy cánh tay trái của tôi nhưng các bác sĩ nói tôi bị một chứng bệnh về xương khớp rất hiếm gặp. Và cánh tay trái của tôi có thể bị liệt hoàn toàn, từ khi biết tín đó tim tôi như chết lặng đi. Có đôi lúc tôi suy nghĩ là tôi chết đi thì sẽ đỡ đi gánh năng cho gia đình, nhưng dì tôi biết và ngăn cản tôi dì nói tuy không phải là người sinh ra con , nhưng đối với dì con là tất cả của dì rồi.

Những ý nghĩ tiêu cực của tôi chỉ hết khi tôi tình cờ gặp hưng trong một lần đi công viên, hưng bị mất cả hai chân, mà bạn ấy rất giỏi và giàu nghị lực, tôi có hỏi sao bạn bị như vậy sao bạn lại có thể lạc quan như vậy, hưng nói vì cuộc sống bạn ạ mình “tàn nhưng không phế” nhờ có câu nói đó của hưng mà đã thay đổi được suy nghĩ của tôi.

Từ đó tôi quyết định rời bắc và vào sài gòn học và tìm việc làm để tự nuôi sống bản thân, lúc tôi quyết định đi gia đình và dì của tôi đã ngăn cản rất nhiều, họ lo sợ rằng tôi khuyết tật như vậy thì vào sài gòn một thân một mình thì làm sao có thể tự lo cho mình được họ lo rất nhiều cho tôi, nhưng tôi vẫn quyết định đi.


Tôi nói con muốn tự thử sức mình và tìm kiếm việc làm để có thể tự nuôi sống bản thân, chứ con không muốn dựa vào gia đình nữa con muốn tự lập.

Ngày đầu tiên tôi bước chân vào đất sài gòn mọi thứ đều xa lạ với tôi tôi đi tới đâu mọi người cũng nhìn ngó chỉ trỏ, và tôi bắt đầu đi xin việc làm nhưng đi tới đâu mọi người cũng đều lắc đầu, từ chối và không nhận tôi vào làm cũng chỉ vì tôi là người khuyết tật.

Tôi đi rất nhiều nơi nhưng không nơi nào nhận, có đôi lúc tôi chán nản và muốn từ bỏ và về với gia đình, nhưng những ý nghĩ về hưng người bạn đã cho tôi được động lực để cố gắng. Cuối cùng thì cũng đã có được một cơ hội đến với tôi, khi tôi gặp được Tim Aline Rebeaud cô là một người thụy sĩ qua Việt Nam đề giúp những người kém may mắn như tôi, gặp được cô tôi có được một việc làm ổn định và có thể tự nuôi sống bản thân mình.
 

57504043 465506084256832 4237561918467866624 n
Tôi và những người bạn mới quen


Giá trị của mỗi con người chúng ta là sự yêu thương quan tâm lo lắng cho nhau, nó không phải là thứ vật chất gì to lớn nhưng. Nhưng nó có thể là chìa khóa cho một người đang khó khăn có được tinh thần đề phấn đấu , và hôm nay tôi có thể trả lời với bạn là tôi “vô giá” chỉ bởi đơn giản tôi là chính mình, biết nỗ lực, biết cố gắng, vượt lên để khẳng định mình.

Tác giả bài viết: Hà Hữu Thương

Nguồn tin:

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây