Công thông tin điện tử người khuyết tật Việt Nam

https://tieplua.net


Tiếp Lửa - hành trình ươm mầm những giấc mơ

Nếu bây giờ, bạn đang lạc lối giữa những ngã đường đời. Thì mong bạn, dành một vài phút thôi...hãy lắng lòng lại để nghe chuyện “cô gái tuổi 20”. Và hãy yêu chính bản thân, tự tìm ra cho mình một con đường - con đường của tri thức. 
 

trangphan2
Tiếp Lửa - hành trình ươm mầm những giấc mơ 



Phải nói như thế nào nhỉ? Tôi cũng giống các bạn thôi. Ba tôi mất. Sau 1 ca mổ não thì tôi cũng liệt giường. Bởi vậy sau đó, tôi trở thành một cô bé khuyết tật. Vì mong muốn được đi học, tôi sống với cô và đi học. Sau 8 năm, tôi bắt buộc phải nghỉ học. Về với nội, tôi khóc ròng chỉ tha thiết muốn được đến trường. 

Như tôi, các bạn cảm giác sẽ thế nào? Bỏ cuộc, buông xuôi hay cầu xin. Khi lúc này, mọi thứ dường như đều vô nghĩa. Trường xa nhà đến cả chục cây, nội già, cháu lại bệnh tật. Trong khi mọi con đường mà cô ấy muốn bước, dường như là bất lực.

 Ngày đó, suy nghĩ trong cô bé 19 tuổi “khác biệt để thành công”. Nghĩ rồi làm thôi. Đúng thật, và tôi, một cô bé khuyết tật ngày hôm đó đã quyết định “bỏ nhà đi”. Nói thì có vẻ lạ thật, đang sống trong nhà, được sự yêu thương, bảo bọc lại muốn ra đi. Mặc sự ngăn cản của người nhà tôi đã lên xe một mình đặt chân lên đất Sài Gòn.

Nhưng thật đấy, bạn không thể sống mà không cho mình một định hướng. Rồi cả tương lai sau này sẽ toàn màu tăm tối. Khi người nhà không ở bên, ai sẽ là người lo lắng, làm điểm tựa cho bạn đây? Bạn đừng nói họ sẽ sống bên bạn suốt đời, viễn vông thôi. Muốn làm được, trước tiên bạn phải chứng minh cho người khác tin điều đó. 

Dù rằng là rất khó, tôi - cô gái 20 non nớt, chân ướt chân ráo nơi đất khách quê người. Tôi lê bước chân khập khiễng đi xin việc trên con phố thị thênh thang. Sài Gòn rộng lớn quá! Nơi nào sẽ chào đón tôi đây. Tôi xin việc 2 nơi, họ đều không nhận. Chỉ vì tôi là người khuyết tật “ cô không nhận con đâu, tay chân con yếu quá làm gì đây”. 

Ấy vậy mà, khi trong túi chỉ còn 50 ngàn, với quyết tâm và hi vọng cuối cùng. Bắt xe buýt giữa tiết trời đổ lửa. Vào trong một shop áo thun, tôi đã xin được việc. Khỏi phải nói, tôi vui sướng đến thế nào. Siêng năng, chịu khó, tôi làm tốt công việc chăm sóc khách hàng của mình. Vậy là tết năm đó tôi tự tin về nhà, và nói với mọi người rằng: “Con cũng có thể làm được”. 

 

17202759 110113506186816 3196360814268608670 n
Ước mơ được học


 
Lần đầu tiên, cô gái nhỏ vui mừng phát khóc. Cảm giác ấy là gì bạn hiểu không, tự chứng minh sức mạnh của bản thân mình. Đặc biệt là tôi đã thay đổi suy nghĩ của mọi người về mình: Tôi cũng làm được mọi việc như bao người khác. Chỉ cần có ý chí thôi, tôi sẽ làm được tất cả.

Thật sự, làm thì vẫn làm nhưng tôi trăn trở muốn học thêm cái nghề gì đó để còn lo tương lai. Tự chủ bản thân mình. Lang thang trên mạng, thấy thông tin của Trung Tâm Tiếp Lửa. Đó là một trung tâm đào tạo và dạy nghề miễn phí cho học viên khuyết tật. Ở đây chuyên đào tạo về SEO, lập trình,...Ánh lửa được đi học bắt đầu nhen nhóm lại trong tôi.

Bạn biết không? Sáng đó, tôi đến trung tâm, chẳng phải đi làm, cũng không phải để xin học. Mà cô gái nhỏ chỉ lo sợ rằng người ta không nhận. Tôi rụt rè: “Em chỉ có một tay liệu anh có nhận em vào học được không ạ”. Ông giám đốc trung tâm đáp lại một câu chắc nịch: “Được em, chỉ cần em cố gắng, người ta hai tay làm được thì em có một tay cũng làm được. Nhưng phải cố gắng gấp đôi mới được”.Tôi vui lắm. Cuộc đời không bao giờ cho không ai thứ gì, cũng không lấy đi tất cả của ai. Chỉ cần bạn có niềm tin và ý chí. Và từ đó tôi được đi học!

Được chỉ dạy rất nhiều điều, học rất nhiều thứ từ nơi đây. Viết bài, làm SEO, học nấu ăn và học cả cách làm người... Tôi sẽ tìm được một cái nghề cho chính mình.

Bạn thấy không? Trên đời này còn nhiều điều kì diệu lắm. Thay vì nghĩ mình không làm được gì? Không học được đâu? Thì hãy biến nó thành một điều kì diệu cho chính cuộc đời bạn. Bằng hành động và sự nỗ lực của chính mình. Tôi không chắc bạn có thể làm được gì, nhưng tôi tin rằng khi bạn cố gắng bạn có thể làm được nhiều hơn những gì bạn nghĩ.
 

dsc 7383
Tập thể các thành viên Trung Tâm Tiếp Lửa - Vidoco


 
Và hôm nay, khi 𝐊𝐇Ó𝐀 𝐇Ọ𝐂 𝐓𝐇Ứ 𝟐 của trung tâm Tiếp Lửa bắt đầu khai giảng vào tháng 7 tới. Thì tôi mong rằng các bạn sẽ biến giấc mơ của mình thành sự thật chứ không phải chỉ để mơ nữa. Hãy đến đây, chúng tôi sẽ “tiếp lửa” trong bạn. 

Tác giả bài viết: Phan Thị Trang

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây