Công thông tin điện tử người khuyết tật Việt Nam

Tài trợ tiếp lửa
Trái 1
Thăm dò ý kiến

Bạn đã có việc làm?

Thống kê
  • Đang truy cập14
  • Hôm nay1,499
  • Tháng hiện tại52,518
  • Tổng lượt truy cập489,154

Nguyễn Đình Phú - Một quãng đường theo đuổi giấc mơ

Thứ bảy - 16/06/2018 05:41

Ngày xưa tôi thường được nghe những câu hỏi “Lớn lên con làm gì ?” từ bố mẹ. Và câu trả lời là “con làm bác sĩ” , “con làm công an”, được bắt chước của người lớn dạy cho. Giờ tôi đã lớn, mỗi khi nghĩ lại những khoảnh khắc đó tôi lại không nhịn được cười về câu trả lời lúc bé của bản thân.

Trong mỗi thời kỳ phát triển của con người chúng ta từ lúc nhỏ đến trưởng thành rồi lúc về già thì “nghề” luôn được thay đổi theo các hướng khác nhau. Đối với bản thân tôi cũng vậy lúc bé thì nói làm nghề này nhưng khi lớn lên thì làm nghề nọ là điều khó tránh khỏi, khi đã có những suy nghĩ và độ chín mùi trong suy nghĩ thì có những hướng đi khác biệt. Khi tôi đang ngồi trên ghế nhà trường học văn hóa tôi có suy nghĩ lớn lên, phải làm một chú công an để bảo vệ sự bình yên cho nhân dân. Nhưng với kết quả thi đầu vào của bản thân vào ngành an ninh không được tốt, đã khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về “nghề tôi yêu” là nghề gì? đó là câu hỏi khiến tôi phải suy nghĩ nhiều hướng đi của bản thân cho một tương lai tốt đẹp hơn.
 
An hòa
Hình ảnh xã An Hòa - Quỳnh Lưu - Nghệ An


Với sức khỏe không được tốt để theo đuổi đam mê đó thêm một lần nữa, cánh cửa đại học là nền móng cho một đời học sinh nên tôi đã đăng ký vào một trường sư phạm kỹ thuật với chuyên ngành công nghệ thông tin. Đó là quyết định cuối cùng để tôi có thể gắn bó với chiếc máy tính. Một thứ đã làm thay đổi sự tiến bộ của xã hội. Trong suốt quá trình học chuyên ngành này tôi đã suy nghĩ rất nhiều nên chọn chuyên môn gì trong số 6 môn chính khoa công nghệ thông tin. Trong suốt quá trình học, tôi cảm thấy thích thú và có sức hút lạ thường đối với ngành lập trình web. Về cơ bản cái nghề này tương đối khó học và khi làm việc với các ngôn ngữ máy tính sẽ làm chán nản. Nhưng với bản thân việc và làm với các dòng mã lệnh trong lập trình là rất say mê. Và thường xuyên nhận điểm số tốt đối với môn học này.

Trong suốt quá trình học tôi đã trao dồi rất nhiều về kiến thức lẫn kỹ năng, không chỉ dưới mái trường đào tạo mà còn tìm nhiều ở các trung tâm lập trình khác. Thời gian học thấm thoát cũng trôi qua, ngày tôi ra trường là ngày tôi hào hứng nhất, vì thiết nghĩ, mình đã cố gắng hết sức để có điểm tốt ở trường, tìm hiểu kỹ năng và nhu cầu tuyển dụng đối với ngành này. Thì cơ hội mình ra trường đi làm là rất cao. Nhưng cuộc đời không trải thảm đỏ cho bất kỳ ai được lâu, đối với tôi cũng vậy. Khi đi xin việc, các nhà tuyển dụng họ đòi hỏi rất cao về tất cả các khía cạnh liên quan đến lập trình. Có hai vấn đề làm cho tôi không qua khâu tuyển dụng đó là kiến thức lý thuyết liên quan nắm không được vững và kinh nghiệm trong nghề không có.

Cũng không để ngờ được việc học ở trường lớp và trung tâm bao ngày lặn lội với nghề đó lại trở nên vô nghĩa đến như vậy. Trong thâm tâm tôi lúc đó cảm thấy bản thân quá vô dụng, chỉ muốn từ bỏ “quách” cái nghề này đi để chuyển qua cái nghề khác, có thể kiếm được tiền và thăng tiến trong công việc nhanh hơn. Trong lúc tuyệt vọng và suy nghĩ vu vơ đó, người thân của tôi đặc biệt là cha mẹ, đã an ủi tôi rất nhiều. Một câu nói của cha làm tôi không thể nào quên khi đấy là : “ Con à ! duyên phận với nghề không phải yếu tố quyết định sự thành công. Và thành công thực sự đến khì con kiên trì theo đuổi, sự kiên trì là thước đo thời gian của sự thành công.” Rồi cha tôi còn nói tiếp ”khi con làm trong một thời gian mà không kiếm được tiền nhiều thì có sẽ có những kinh nghiệm  cho mình, không hái được nhiều kinh nghiệm trong nghề thì sẽ có cho mình những trải nghiệm với nghề.

Một khi có được những yếu tố trên cha không tin con lại không tìm được một chỗ đứng xứng đáng trong nghề mình thích”.  Một khi nghe được những lời đó của cha, làm tôi bừng tỉnh và có nguồn động lực để theo đuổi nghề tôi chọn.
Nhưng sau một thời gian dài đấu tranh với tư tưởng, tôi quyết định đi học việc ở một công ty lập trình web trong tỉnh Nghệ an với mức lương gần như bằng không, các chính sách đãi ngộ không có. Mọi chi phí sinh hoạt hầu như phải phụ thuộc vào hỗ trợ của người thân. Mặc dù mọi chính sách hầu như không có nhưng môi trường làm việc rất năng động, làm động lực cho bản thân phấn đấu hơn.

 
lạp trình viên
Hình ảnh lập trinh viên


Tôi làm và học việc ở công ty đó được gần được hai năm thì xin nghỉ để xin làm chỗ khác với mức lương khá hơn. Thêm lần nữa tôi phải tìm bến đỗ mới. Vì ở Nghệ An các công ty hay đơn vị chuyên bên lập trình chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nói đúng hơn là chưa phát triển mạnh với nghề này. Những sóng gió trong nghề của tôi chưa chịu buông tha, khi đi tuyển dụng ở một đơn vị khác họ điều lắc đầu về “kỹ năng mềm” của tôi. Sau đó lên mạng tìm việc thì tôi tìm được một nơi ở tỉnh Hà Tĩnh đang tuyển dụng. Với những kinh nghiệm của bản thân khi đến ứng tuyển tôi đã nhận vào làm ngay.

Công ty đó chuyên bên ngành xây dựng, nên việc lập trình thì ít nhưng xử lý những việc khác liên qua đến website đó là phần nhiều. Sau gần hai năm trong công ty đó, kỹ năng lập trình của tôi mai một đi nhiều vì thiếu sự chuyên môn. Nên tôi xin nghỉ việc ở đó để xin việc ở nơi khác. Trong khi đi tuyển dụng ở nơi thành phố nơi quê tôi thì đa phần tôi không qua được khâu sát hoạch về kỹ năng lập trình và lý thuyết nên tôi bị loại ở các công ty đó.

 
đình phú
Hình ảnh về thời đi làm nơi đầu tiền khi ra trường tại UPS Việt Nam.


Lúc đó là một khoảng thời gian, lòng kiên nhẫn của bản thân với nghề lập trình xuống dưới đáy. Nghĩ nhiều về nghề đã chọn của bản thân, còn khá nhiều bất cập và thiếu lương duyên với nghề này. Nên tôi đã chuyển qua nghề SEO web. Một nghề mới trong công nghệ thông tin với phương pháp và mục tiêu trong nghề vẫn liên quan đến website. Nên tôi đã xin được một nơi với nghề này ở một nơi ngoài tỉnh.

Sau khi nghĩ về cuộc hành trình đi xin việc với nghề lập trình web một “Nghề tôi yêu” đã qua, cho tôi rất nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Về quá trình học, xin việc và làm việc với nhiều cung bậc cảm xúc. Vì đơn giản, đó là một nghề tôi thích và yêu thật sự.

Thành Viên Dự Thi "Nghề Tôi Yêu"
Nguyễn Đình Phú
Sinh năm:  16 - 07 - 1991
Nhân viên công ty VIDOCO.

Tác giả bài viết: Nguyễn Đình Phú

Tổng số điểm của bài viết là: 45 trong 10 đánh giá

Xếp hạng: 4.5 - 10 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây