Công thông tin điện tử người khuyết tật Việt Nam

Tài trợ tiếp lửa
Trái 1
Thăm dò ý kiến

Bạn đã có việc làm?

Thống kê
  • Đang truy cập40
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm39
  • Hôm nay8,204
  • Tháng hiện tại48,325
  • Tổng lượt truy cập2,721,872

“Bạn đáng giá bao nhiêu” qua lăng kính của những người xung quanh

Thứ sáu - 19/04/2019 04:46
Đã bao giờ bạn để tâm đến trong mắt người “Bạn đáng giá bao nhiêu?”. Đó cũng thể là những lời nói làm động lực để bạn tiến bước, nhưng nó cũng là câu nói giết đi ý chí của bạn.

Tai nạn năm lên 9 tuổi đã làm tôi mất đi một bên chân, khiến cho cuộc sống của tôi thay đổi. Tôi nhớ những ngày đầu từ bệnh viện về người hàng xóm nói với mẹ của tôi rằng “Nó bị như thế thì vô dụng, thì mai này phải nuôi báo cô cả một đời” hay “Nó như thế chỉ ngồi một chỗ”. Khi nghe những lời nói đó tôi rất buồn và né tránh tất cả mọi người ghé thăm.
 

toi khi con be
Tôi khi còn nhỏ

 

Mọi sinh hoạt của tôi vào thời điểm đó đều phải có người giúp, tôi không thể tự duy chuyển được. Tôi được bác tôi hướng dẫn cho cách nhảy trên một chân. Sau thời gian tôi đã tự mình di chuyển được khắp mọi nơi bằng cách nhảy cò lò, bác đã nói với tôi: “Giỏi lắm cô bé, cháu có thấy, không có cái chân cũng không sao? Đừng buồn nữa cô bé, giờ cháu có thể làm mọi việc quét nhà, rửa bát… và cả học hành như bao bạn, nên có gì phải tự ti, mọi người cũng đã không còn cháu là vô dụng nữa. Cố lên cô bé”. Chính nhờ câu nói đó của bác mà tôi đã hòa nhập hơn với cuộc sống.

Trong khi học cao đẳng ở Hà Nội, tôi tích cực tham gia hoạt động tình nguyện đến các viện phong, trại trẻ mồ côi, bệnh viện… .Ai cũng cản tôi nói “Mày què thế làm sao mà làm được”. Lặng yên không nói gì, tôi mỉm cười và quay mặt đi. Vẫn đồng hành cùng nhóm của mình rong ruổi từ trại trẻ mồ côi này đến bệnh viện kia, để có thể góp phần cải thiện hiểu rõ tâm tư, để có thể làm họ vui hơn bằng những hành động hết sức nhỏ bé thu dọn, mang đến cho họ nhu yếu phẩm cần thiết…

Trong một lần đi tư vấn cho các bạn bị ung thư xương vượt qua khó khăn về tâm lý tôi đã gặp cô bé, bạn của một bệnh nhân trong viện K. Sau khi lúc về em đó đã xin số điện thoại của tôi, hai chị em cũng nhắn tin qua lại. Rồi một ngày tôi đi về phía ký túc xá trên bàn tôi có một món quà nhỏ và một bức thư với nội dung: “Chị Thanh ơi! Hôm nay, là sinh nhật chị, em đến mà không có chị ở trong phòng. Chị à em cảm ơn chị rất nhiều, đây là lần đầu tiên em thấy cuộc sống này quả đúng là tươi đẹp chị nhỉ?!  Chị đã truyền cho em động lực để em cố gắng hơn nữa. Vì em thấy những người khiếm khuyết một phần cơ thể mà vẫn có thể lạc quan yêu đời, vẫn đi làm các công tác xã hội mang lại niềm vui cho người khác. Trong khi em được tạo hóa cho đầy đủ thì lại dành thời gian cho việc chán nản...”. Đọc xong lá thư đầy xúc động của cô bé tôi vui. Tôi vui không phải vì tôi được khen mà vì tôi thấy giá trị công việc mình làm.

Hiện tại, tôi đã đi làm, có thể tự lập và nuôi sống được bản thân, những người xung quanh đã không còn nói tôi là “Người vô dụng, chỉ ngồi một chỗ”. Họ thường nói: “Bị khiếm khuyết thì đã sao, như con bé Thanh (tên của tôi) đó nó bị chân như thế mà nó vẫn tự đi làm, tự lập cánh sinh… Nó vẫn sống tốt đó thôi.”

Nhìn lại chuyện đã đi qua tôi thầm cảm ơn những lời của mọi người đã làm tôi hiểu ra vấn đề của mình,giúp tôi cố gắng hơn. Họ nói tôi “vô dụng” không phải vì học coi thường tôi mà vì lối suy nghĩ tư tưởng đã găm sâu và trong tư tưởng của họ. Tôi vui vì tôi đã là thay đổi lối suy nghĩ đó của họ.

Tôi biết nhiều người còn nghĩ chưa đúng về người khuyết tật còn phân biệt và kỳ thị người khuyết tật. Nhưng cũng có nhiều người khuyết tật vẫn còn nghĩ mình là “Người thừa vô dụng” “người vất đi”. Tôi mong rằng tất cả các bạn khuyết tật như tôi đừng chán nản, hãy vươn lên để luôn là những viên ngọc của chính bản thân mình.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Xếp hạng: 0 - 0 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây